CÂU CHUYỆN VỀ BỮA CƠM GIA ĐÌNH

Thứ tư - 13/01/2016 04:30
“ Công cha như núi Thái Sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”.
CÂU CHUYỆN VỀ BỮA CƠM GIA ĐÌNH

Đang lang thang trên mạng thì tôi đọc được một bài văn của một bạn trẻ. Rất hay và thật ý nghĩa.

“ Công cha như núi Thái Sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”.

Muốn chia sẻ cho mọi người đọc và cảm nhận.
“Có lẽ với mỗi người xa quê hương thì bữa cơm gia đình luôn là những kỉ niệm đáng nhớ nhất và có lẽ với mỗi người con không gì ngon bằng nữa cơm mẹ nấu, bữa cơm của tình yêu thương, của những chắt chiu mà mẹ dành dụm để nuôi ta nên người.
Sinh ra ở một vùng quê nghèo, quanh năm lam lũ với nắng mưa bùn đất vì vậy tôi luôn hạ quyết tâm sẽ cố gắng học để thoát khỏi xứ sở nghèo nàn này. Rồi tôi đỗ đại học, tôi từ miền quê xa xôi lên đại học xa dời cánh đồng lúa thân quen, con đường làng quê đầy những ổ gà, con trâu, cái cày, mỗi lần mưa lũ lại trở nên lầy lội. Tôi mơ ước về một thành phố hiện đại với ánh đèn rực rỡ và sự xa hoa lộng lẫy của nó , tôi mơ ước về những bữa cơm có đầy thịt, cá, đầy ắp sự xa hoa.
Vì vậy tôi lao đầu vào học làm thêm kiếm tiền có đợt cả tháng tôi mới gọi điện thoại cho mẹ một hai lần nói chuyện qua loa rồi tắt máy, tôi muốn nhanh chóng quên đi gốc gác nông dân nghèo nàn, quên đi vùng quê đầy lam lũ một cách nhanh chóng. Têt tôi cũng lấy cớ ở lại trên Hà Nội không về để làm thêm kiếm tiền mặc cho bố mẹ ở nhà mỏi mắt chờ trông, tôi chỉ gọi điện thoại nói vẻn vẹn “ Tết con ở lại kiếm thêm tiền nộp học phí kì sau”.
Nhưng sao những bữa cơm ăn ngoài hàng có thit cá ê hề và những món ăn khác tôi lại cảm thấy không ngon miệng bằng những bát canh chua, món cá kho của mẹ.
Đúng lúc đấy tiếng chuông điện thoại vang lên đầu dây bên kia ngập ngừng nói “ Con dạo này khỏe không? Con bận học và làm thêm lắm à? Nếu được thì con xin nghỉ phép về thăm nhà, bố mẹ nhớ con lắm”. Tôi òa khóc nức nở và chợt nhận ra tôi vẫn còn quê hương, vẫn còn một nơi mà trước giờ tôi luôn chối bỏ, nơi ấy có bố, có mẹ ngóng tôi trở về.
Bỏ lại sau lưng thành phố ồn ào náo nhiệt tôi xách vali về quê, vẫn con đường làng gập ghềnh ổ gà, ổ trâu, vẫn là cánh đồng lúa bát ngát xanh mướt. Về đến nhà tôi cất tiếng gọi “ Mẹ, mẹ ơi...” Mẹ từ ngoài vườn chạy ra miệng cười mà đôi mắt đỏ hoe “ Cha bố cô, về sao không báo ch mẹ một tiếng, trên thành phố hoc hành vất vả lắm hả con? Sao con gầy thế? Tết con không về bố cứ suốt ngày ra ngõ ngóng tiếng xe tưởng xe ôm chở con về”. Đến lúc này tôi thấy mình thật tệ làm sao trước tình thương của cha mẹ.
Đến giò cơm trưa mẹ làm cho tôi những món mà tôi thích nhất, cá kho quánh lại với mùi gừng nồng ấm, mùi lá xả thôm lừng cả gian bếp nhỏ, mùi canh chua thưm phức khiên bụng tôi đói cồn cào không cần nêm mì chính mà món canh thanh mát, thơm ngon lạ lùng có chút ớt cay cay, ngọt ngọt của cá. Bữa cơm chỉ đơn giản thế thôi nhưng sao tôi lại thấy nó ngon tuyệt. Mẹ nhìn tôi mà rơm rớp nước mắt “ Ăn từ từ thôi con, biết con về thèm cá kho, canh chua bố mày đi đánh nơm úp được bao nhiêu là cá”. Còn bố khề khà chén rượu, ánh mắt ánh lên niềm vui sướng, mãn nguyện.
Hóa ra bấy lâu nay tôi mơ tưởng về những thứ xa xôi mà không biết trân trọng những giây phút cả nhà đoàn tụ bên bữa cơm gia đình mới là điều đáng quý nhất. Bố đặt chén cơm xuống nhìn tôi “ Bố biết con vừa học vừa làm vất vả nhưng Tết con nhớ về nhà ăn bữa cơm sum họp với bố mẹ thì đó là món quà không gì sánh bằng, bố mẹ già rồi chả có niềm vui nào bằng niềm vui đoàn tụ bên con cái ăn bữa cơm đâu con ạ”.
Nghe bố nói mà khóe mắt tôi cay cay chợt nhận ra bấy lâu nay mình vô tâm với bố mẹ và vô tâm với bản thân mình quá có mấy ai biết trân trọng những hạnh phúc giản dị quanh mình đâu, tôi chỉ chạy theo những thứ hào nhoáng, phù phiếm và dối trá để rồi tự chuốc lấy những đau khổ và sự dằn vặt bản thân. Nhưng con chim say mồi bị bắn vào cánh, tôi đau buốt quay lại tổ để đươc che chở, tôi ôm và rúc vào mẹ như chú mèo con nghe mẹ kể những chuyển xảy ra khi tôi xa nhà lúc ấy lòng tôi bình yên đến lạ.
Thế đó, nhà là nơi gửi gắm yêu thương, là nơi chào đón và che chở cho tôi khi bị cuôc đời làm tổn thương và dày vò. Tôi bỗng yêu tha thiết ngôi nhà với hàng trụ bằng gỗ mục dần theo tháng năm, yêu dáng cha khệnh khạng đi sau khi uống rượu, yêu khóe mắt chân chim đọng bao nhọc nhằn nắng mưa và chất chứa bao lo toan dành cho đứa con gái thơ dại này”.
Xa quê, ai cũng mang một chí hướng khác nhau, quyết lập nghiệp, để có ngày trở về làm rạng danh tổ tiên, gia đình, họ hàng. Nhưng mấy ai làm được điều đó.

 

tranh thu phap cha me tp067 1



 

tp072 thuphapchame



 

tp079 cha me an cha me 600



 

tp071 chame 1



 

tp070 cha me mau don 1



 

tp052 nho



 

tp069 chame traidao 1


Là một người con đất Việt, mang trong mình dòng máu Lạc Hồng hãy luôn ghi nhớ câu “ Ăn quả nhớ kẻ trồng cây/ Uống nước nhớ nguồn”.

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Giỏ hàng
TRANH THÊU 5D BẢN SẮC VIỆT
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây